SOI GƯƠNG ĐỂ TỰ NHẬN DIỆN

hay

KHỦNG HOẢNG HOA KỲ-IRAN

(Bài đăng lại)

MẨU TIN ĐẶC BIỆT

(Tehran, FNA) Hảng thông tn The Fars News Agency ở Tehran đã xác nhận vi B Tư Lnh Hành Quân Bc M ca V Binh Cng Hòa: một đi com-măng-đô tinh nhu mới ca Iran đang hoạt đng trong vùng biên giới Hoa Kỳ-Mexico. Sứ mnh cơ  bản hàng ngày ca đi, được biết như  Đội Đc Nhim Hành Quân Đc Bit Hỗn Hp Vùng Vịnh Mexico, hay JSOG-MTF,[1] là huấn luyn và c vn các đơn v quân đi Mexico trong vùng biên gii trong cuc chiến chng các cartel nha phiến tối nguy hiểm . Thiếu Tá Amir Arastoo, phát ngôn nhân ca lc lượng hành quân đc bit Bc M ca V Binh Cng Hòa, đã nói với Fars: “Đi Đc Nhim cung cp “các hun luyn viên rt tinh nhuệ, đặc biệt xuất sắc trong các môi trường bt định, và đang tìm cách đương đầu với các đe da bt thường…”[2]

Đơn vị bắt đầu hoạt động vào giữa năm 2009 — thời điểm Hoa Thịnh Đốn đã bác bỏ nổ lực của giới lãnh đạo Iran tìm kiếm một đối thoại ngoại giao mới. Tuy nhiên, những gì toán đặc nhiệm toan tính đối với Hoa Kỳ —  hay có thể làm trong tương lai — là một đế tài nhạy cảm đối với Vệ Binh Cộng Hòa. “Thảo luận những kế hoch hành động liên quan đến bất c một quốc gia đc bit nào cũng là một vic làm không thích đáng,[3] Arastoo đang nói về Hoa Kỳ.

Mẩu tin nầy đã hẳn chỉ là một hư cấu. Trong mọi trường hợp, người Mỹ cũng nên đọc và xem như tấm kiến phản chiếu những gì nhà cầm quyền Mỹ đang công khai  thực hiện trong chiến lược chống Iran, để hiểu chính mình hơn.

Thực vậy, mặc dù đang tuột dốc, Hoa Kỳ cũng đã tự tạo và duy trì con đường một chiều dành riêng cho chính mình trên hành tinh. Thực vậy, Hoa Thịnh Đốn hiện có đội quân đặc biệt mới, được biết dưới tên gọi “Joint Special Operations Task Force – Gulf Cooperation Council hay JSOTF-GCC”,  đang hoạt động gần Iran, và theo Wired magazine’s Danger Room blog, chúng ta chưa thực sự hiểu rõ nhiệm vụ, ngoài việc giúp huấn luyện các lực lượng tình báo và quân sự của các đồng minh như Bahrain và Saudi Arabia.

Và sau đây là câu chuyện hoàn toàn thực, theo lời của chính “phát ngôn viên các lực lượng hành quân đc bit của Hoa Kỳ Trung Đông,” không phải của “đại din V Binh Cng Hòa Iran.”[4] Và vâng, hầu hết người Mỹ, nếu biết sự hiện hữu của đội quân đc bit mi, có lẽ họ sẽ không ngạc nhiên trước sự kiện lực lượng Hoa Kỳ đang hoạt động sát, nhưng chưa vượt qua biên giới Iran, ít ra khi “an ninh” của Hoa Kỳ không bị đe dọa, hay chưa cần thiết.

Lật ngược trở lại, câu chuyện lập tức trở thành một chuyện hoang đường ác tính, nếu không muốn nói là không thể tưởng tượng. Đã hẳn, sẽ không bao giờ có chuyện một lực lượng tinh nhuệ nào đó của Iran có thể  hoạt động dọc biên giới Hoa Kỳ-Mexico — không thể có chuyện đó trong thế giới nầy. Hoa Thịnh Đốn sẽ không bao giờ ngồi yên vì vẫn luôn là quốc gia với quân lực khổng lồ và vô song trên hành tinh. Trên bình diện quân sự, để so sánh, Iran chỉ là một cường quốc vị thành niên – một minor power.

Bất cứ lực lượng Iran nào đến gần biên giới Mexico cũng được xem đã vi phạm một trong những đường ranh đỏ các quan chức Hoa Hỳ luôn nói đến, và vì vậy, là một tội phạm quốc tế ghê gớm cần được chế tài tức khắc và nghiêm khắc. Hơn thế nữa, sự hiện diện chắc chắn sẽ được xem như một hành vi chiến tranh, và được tường thuật với những hàng tít lớn trong vùng Bắc Tây Bán Cầu. Các ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa sẽ điên tiết. Và các bạn có thể tưởng tượng những gì tiếp theo…

Thử nhớ lại phản ứng ở Hoa KỲ khi Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Holder loan báo: mt nhân viên bán xe cũ ở Texas, người M gc Iran, đã liên hệ vi mt cartel nha phiến Mexico, như mt phần trong âm mưu kỳ quái bi các thành viên cao cấp, thuộc tổ chc Quds Iran ưu tú, nhằm ám sát đại s Saudi Arabia trong một tiệm ăn ở Hoa Thịnh Đốn và có th c âm mưu cài bom các tòa đại s Do Thái và Saudi Arabia.

Liền sau đó, mặc dù đã có nhiều nghi vấn về tính khả tín của một âm mưu như thế của Iran, thế giới cũng đã chứng kiến một Hoa Thịnh Đốn giận dữ đến điên cuồng. Ngoại trưởng Hillary Clinton đã nhấn mạnh “Iran đã vượt qua đường ranh cn phi            buc chu trách nhim.”[5] Dân biểu Peter King, chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc nội Hạ Viện, và báo The Wall Street Journal, gọi đó là “mt hành đng chiến tranh”[6]. Chủ tịch Hạ Viện John Boehner cũng đã phụ họa: đây là “một vi phm rt nghiêm trng quy tắc ng x quc tế,”[7]. Trong khi đó, Chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ Viện, Mike Rogers, còn lớn tiếng răn đe: “Iran đã vượt qua bc thm rt nguy him và kêu gi chính quyn Obama phi có hành đng “vô tin khoáng hu.”[8]

Trái lại, không một ai ở Hoa Kỳ có thì giờ để quan tâm đến sự kiệnđi hành quân đc bit Hoa Kỳ đang bám sát biên gii Iran” như  một điều bất bình thường, hoặc có tiềm năng vượt qua đường ranh đỏ, hoặc bước quá giới hạn những gì cộng đồng quốc tế chấp nhận. Trong thực tế, ngay cả giới truyền thông và báo chí ở Hoa Thịnh Đốn cũng không có lấy một hàng tít hay một lời bình luận, tuyệt đối không.

Xét cho cùng, ai cũng biết Iran chỉ có thể là “cá đã ra khỏi nước” khi đến Mexico, và người Mỹ thì luôn hành động như một “minh chủ”, dù đang ở Vịnh Ba Tư hay bất cứ nơi nào khác trên địa cầu.

CUỘC CHIẾN IRAN CHỐNG HOA KỲ

Giờ đây, tạm quên đi các định luật về trọng-lc-chính-tr cũng như  quân-s, và lượm lặt thêm một ít chi-tiết chuyn-hoang-đường.

Thử tưởng tượng vào cuối năm 2007:

Các giáo sĩ Hồi Giáo cầm quyền ở Iran và các cố vấn quân sự đã quyết định nâng cấp các hoạt động, khá quan trọng và được ngụy trang, chống lại Hoa Thịnh Đốn, kể cả các cuộc hành quân vượt qua biên giới, đồng thời tăng cường chiến dịch bí mật nhằm “bất-n-hóa” hàng ngũ giới lãnh đạo Mỹ — gọi đó là cuộc chiến che đậy nếu muốn — được tài trợ hàng trăm triệu USD từ tiền bán dầu;

Chính quyền Iran và đồng minh của họ ủng hộ những nhóm vũ trang thù nghịch với Hoa Thịnh Đốn; gửi nhiều phi cơ tự động không người lái tân tiến trong các phi vụ tình báo trên không phận Hoa Kỳ; áp đặt các chế tài lúc một leo thang, trong nhiều năm đã gây khổ đau trong quần chúng Hoa Kỳ, nhằm buộc Hoa Thịnh Đốn phải tháo gở kho vũ khí nguyên tử và từ bỏ chương trình hạt nhân, quân sự và hòa bình, theo đuổi từ năm 1943;

Họ và một đồng minh đã khai triển và phát động một vi khuẫn điện toán nhằm phá hoại các máy ly tâm Hoa Kỳ và du nhập những cơ phận đã bị phá hoại vào dây chuyền cung cấp hạt nhân; đã khuyến khích các nhà khoa học nguyên tử Mỹ đào nhiệm; một trong các đồng minh của họ đã phát động chương trình ám sát các khoa học gia và kỷ sư nguyên tử Hoa Kỳ, hạ sát 5 trong số những người nầy trên các đường phố Mỹ;

Họ cũng đã phát động một chiến dịch toàn cầu buộc thế giới từ chối mua hàng của Mỹ, kể cả phim Hollywood, iPhone, iPod, iPad, và vũ khí các loại, qua các biện pháp chế tài/cấm vận các giao dịch với ngân hàng Mỹ.

Và tổng thống Mỹ, bị bủa vây trong chiến tranh, đã tuyên bố đóng cửa Vịnh Mexico đối với các tàu sân bay của Iran và đe dọa mọi xâm nhập vào hải phận sẽ có hậu quả khốc liệt.

Thử tưởng tượng, để đáp lại, nhà cầm quyền Iran đã nhanh chóng gửi tàu sân bay  Mossadegh, và đội tàu chiến tháp tùng trực tiếp vào vùng Vịnh Mexico, không mấy xa Florida, và một tàu sân bay thứ hai, Khomeini, và đội đặc nhiệm hành quân đến một căn cứ trong vùng Caribbean Sea để yểm trợ. (Đã hẳn, Iran hiện chưa có tàu sân bay, nhưng tạm thời quên đi điều đó).

Và cũng không nên quên, trong kịch bản kỳ quái đó, tất cả những điều kể trên chỉ là những gì chúng ta đã biết hay nghi ngờ. Chúng ta cũng phải giả sử còn nhiều khía cạnh chưa biết về các chiến dịch trong bóng tối, nhằm thay đổi chế độ ở Hoa Thịnh Đốn.

Giờ đây, khi gán buộc vào Iran, danh sách trên đây có vẻ phi lý. Nếu những điều đó đã thực sự xẩy ra, chắc chắn tất cả đều đã được toàn bộ quang phổ chính trị Hoa Kỳ xem như một điều kinh tởm, những chương trình hành động phi pháp, bất chính, và vô luân, phải được chống đối bằng mọi giá.

Trong thực tế, như mọi người đều biết, đó chỉ là mt minh ha nhng gì chúng ta đã biết hay nghi ng Hoa Kỳ đã và đang làm, đơn phương hay phi hp vi đng minh Do Thái — hay những gì, trong trường hp nhng hành đng ám sát các khoa hc gia nguyên t (và có th cả vụ đặt cht nổ phá hủy phn ln mt căn c tên la ca Iran, sát hi một trung tướng và 16 người khác), rõ ràng đã do chính người Do Thái đơn phương thc hin, nhưng có th vi s đng ý kín đáo ca Hoa Thnh Đn.

Tóm lại, dù có bỏ công tìm kiếm tất cả các tin tức dòng chính, chúng ta cũng không thể tìm thấy những từ như “bt hp pháp“, “không chính đáng”, hay “vô đạo đc“, hay ngay cả một “vi phạm rt  nghiêm trng cách ứng x quc tế”, ứng dụng vào những trường hợp kể trên, mặc dù chúng ta chắc chắn dễ dàng tìm thấy nhiều tường trình khởi sắc về tiềm năng phá hoại trong vùng của Hoa Kỳ — những loạt bài, nếu được đăng trong báo chí Iran do nhà nước kiểm soát, người Mỹ luôn xem như tuyên truyền.

Trong khi ba ứng cử viên tổng thống khác lớn tiếng đòi nợ máu Iran trong các cuộc vận động tranh cử nội bộ của đảng Cộng Hòa gần đây, ứng viên Ron Paul – ứng viên bàng quan duy nhất, đã phơi bày một sự thật hiển nhiên: “đợt chế tài du la mi nht do Hoa Thnh Đn áp đt và Liên Hip Âu châu va nht trí ng h, có nghĩa cm bán du Iran trên th trường quốc tế, trong ct lõi, là mt ‘hành đng chiến tranh,’ [9] trước khi Iran đưa ra li đe da đóng ca Eo Bin Hormuz gn đây” – tuyến đường hàng hải chuyển vận phần lớn số dầu của thế giới (chắc khó lòng diễn ra).

Tưởng cũng cần ghi nhận, cuộc chiến ngụy trang chống Iran, bề ngoài chỉ nhằm một vũ khí hạt nhân không hiện hữu, các lãnh đạo Iran cũng đã nói rõ họ không sản xuất, và kết quả điều tra của chính cộng đồng tình báo Mỹ trong năm 2007 và 2010 cũng đã xác nhận không có dấu hiệu chế tạo. Trong hiện tình, quá lắm, người Mỹ cũng chỉ có thể tin, Iran đang tìm cách hướng tới khả năng tách biệt các vật liệu khả dĩ dùng để chế tạo vũ khí, nếu họ lấy quyết định hoàn tất những bước cần thiết kế tiếp…

Riêng đối với vũ khí hạt nhân, Hoa Kỳ hiện có 5113 đầu đạn nguyên tử, được tin là cần thiết để bảo đảm an toàn cho Mỹ và thế giới. Đây là số vũ khí người Mỹ mặc nhiên xác quyết chỉ họ mới đáng tin cậy và cần được quyền nắm giữ, mặc dù Hoa Kỳ vẫn còn là quốc gia duy nhất đã từng sử dụng vũ khí hạt nhân, xóa trọn hai thành phố và tàn sát khoảng 200.000 thường dân Nhật. Tương tự như thế, người Mỹ cũng luôn tin thế giới sẽ an toàn hơn với 200 vũ khí hạt nhân không được công bố của Do Thái, một kho vũ khí đủ để hủy diệt văn minh nhân loại. Nhưng người Mỹ lại tin chắc chỉ cần một vũ khí hạt nhân trong tay Iran cũng đủ triệt tiêu mọi mầm sống trên hành tinh.

Bên cạnh nổi âu lo nầy còn một sự kiện thường được viện dẫn khác: Iran dưới quyền lãnh đạo của các giáo sĩ Hồi Giáo đang đàn áp bất cứ thành phần đối lập nào. Tuy nhiên, niềm tin đó vẫn không đủ để ngăn chính quyền Mỹ thu nhận làm đồng minh một số quốc gia trong vùng Vịnh Ba Tư,  như  Bahrain, một đế chế đã từng sát hại, cầm tù, tra tấn phe đối lập…, và Saudi Arabia, một xứ đã thẳng tay đàn áp phe bất đồng chính kiến quốc nội…

Trên tiêu chí hại dân, Iran cũng chưa đủ tư cách đứng chung hàng ngũ với các đồng minh của Hoa Kỳ trước đây, như Tướng Augusto Pinochet của Chile, người đã tàn sát một số dân lớn hơn số tử vong trong biến cố 11-9-2001, hay nhà độc tài Suharto, người phải chịu trách nhiệm ít ra con số nửa triệu thường dân tử vong ở Indonesia.

HOA THỊNH ĐỐN LUÔN AN TOÀN VÀ THOẢI MÁI

Sau đây là bối cảnh căn-bnh-bị-ám-nh-đến-cung-điên-bởi-Iran của Hoa Kỳ. Hoa Thịnh Đốn luôn xem thế giới như sân sau của chính mình, và đã thiết lập mạng lưới khoảng trên dưới 1.000 căn cứ quân sự trên khắp hành tinh, một cách độc đáo trong lịch sử, mà chẳng cần đến các thuộc địa trực tiếp (chưa kể những căn cứ trong những vùng đang có chiến tranh hay những căn cứ Ngũ Giác Đài không ưa xác nhận).

Hoa Kỳ đã luôn hành động như thế, và người Mỹ vẫn chẳng lấy làm kỳ lạ. Một trong những lý do tương đối đơn giản:  điều được gọi là “an toàn”“an ninh” của người Mỹ đã biến thái thành một đề mục quốc tế. Trong thực tế, đó là chuẩn mực hành động toàn cầu, một chuân mực chỉ người Mỹ hay đồng minh khắng khít nhất của Mỹ mới có thể viện dẫn. Các quốc gia khác được đặt dưới những quy luật ứng xử mang tính hạn chế hơn rất nhiều.

Kết quả:  Ngày nay Tổng thống Mỹ có thể gửi các phi cơ tự động không người lái và các lực lượng hành quân đặc biệt, đến hầu như bất cứ nơi nào, để ám sát bất cứ ai ông ta chỉ đích danh như một đe dọa đối với an ninh của Hoa Kỳ. Bởi lẽ người Mỹ hiện diện khắp nơi, thoải mái ở bất cứ nơi nào, có quyền lợi bất cứ ở đâu, họ có thể thực sự bị đe dọa bất cứ ở đâu. Bất cứ ở đâu người Mỹ đã định cư — ở Vùng Vịnh, chẳng hạn — họ luôn cố thủ, những đường ranh đỏ được tạo ra, tất cả những ai khác đều bị cấm không được quyền vi phạm.

Để bảo vệ quyền lợi —  nói một cách trung thực, quyền lợi dầu lửa — người Mỹ đã có thể lật đổ, dù được ngụy trang, chính quyền Iran năm 1953 (khởi đầu một chuổi biến cố đưa đến cuôc khủng hoảng hiện nay trong Vịnh Ba Tư), và người Mỹ cũng có thể, một lần nữa, tìm cách lật đổ một chính quyền Iran khác trong năm 2012.

Một vấn đề duy nhất được thảo luận nghiêm chỉnh ở Hoa Kỳ: bằng cách nào người Mỹ có thể làm được việc đó, hay có thể nào họ làm được điều đó mà không gây tai hại không thể cứu chữa nhiều hơn? Hiệu quả, không phải tính hợp pháp hay đạo đức, là mực thước duy nhất.

Ít ai trong thế giới đặt thành vấn đề quyền hành động của người Mỹ, mặc dù rõ ràng quyền của bất cứ nhà nước nào khác làm một điều gì đó tương tự với một trong số các đồng minh của Mỹ hay chính người Mỹ đã làm, dù chỉ để  trả đũa hay ngay cả đe dọa trả đũa, đều được xem như đáng kinh ngạc, như đã vượt khỏi mọi đường ranh đỏ và mọi chuẩn mực ứng xử .

Định kiến đó, và những hành động đi kèm, đã thổi phồng một vấn đề toàn cầu nhiều lắm cũng chỉ thuộc cỡ khiêm tốn thành một vấn đề sinh tử. Iran như một quái vật toàn cầu ngày nay gần như đã trở thành một quốc gia thù nghịch tầm cỡ đối với Hoa Thịnh Đốn hiện nay. Tuy vậy, mặc dù với trữ lượng dầu khổng lồ, Iran cũng vẫn chỉ là một cường quốc cấp khu vực luôn bất ổn, dưới sự lãnh đạo của phe Shiite chính thống gồm nhiều phe phái chia rẽ, với nhóm diều hâu hình như hiện đang thắng thế (phần lớn do các chính sách của Hoa Kỳ và Do Thái). Iran có một ngân sách quân sự tương đối khiêm tốn, và một lịch sử cận đại không hề xâm lăng các nước ngoài. Iran cũng đã chịu đủ loại áp lực nặng nề trong nhiều năm và có dấu hiệu căng thẳng. Loại áp lực do Mỹ và đồng minh đang tạo ra nền tảng cho một tình hình gay cấn,  rất dễ đưa đến những tính toán sai lầm và tai họa khó tránh.

Trong  năm bầu cử ở Hoa Kỳ, người ta ghi nhận một ít dấu hiệu của tình trạng vừa nói. Các đảng viên Cộng Hòa — Ron Paul là một ngoại lệ — đã chọn Iran làm món khai vị trong thực đơn an ninh Hoa Kỳ (và Do Thái), một tình thế đã vượt ra khỏi mọi tầm cỡ cân đối và cực kỳ nguy hiểm. Trong thực tế, khi bàn đến vấn đề an ninh của Hoa Kỳ, phe Mỹ cực đoan lại thêm một lần khùng điên thịnh nộ, với chính quyền Obama theo đuôi.

Như một thao dượt để phục hồi ý niệm quân bình cân xứng, bạn nên dừng lại trong chốc lát mỗi khi nghe nói đến các kế hoạch gây bất ổn ở Iran của Hoa Kỳ hay Do Thái, để suy tư: Người M sẽ phải làm gì nếu người Iran cũng có kế hoch làm những gì tương t đi vi Hoa Kỳ?

Trên phương diện cá nhân, mỗi chúng ta đều có thể tưởng tượng một hành tinh trong đó mỗi cá nhân có thể đã trải nghiệm một ý niệm an ninh nào đó. Và đây là điều kỳ lạ nhất: hình ảnh phản chiếu một bùng nổ trong vùng Vịnh Ba Tư (chỉ trong tưởng tượng) rất có thể giúp tất cả chúng ta được an toàn hơn.

Nguyễn Trường

Irvine, California, U.S.A.

11-02-2012

CHÚ THÍCH:

(1) Tin tức Iran khởi đầu trong bài viết đã được lấy từ bài “New U.S. Commando Team Operating Near Iran”, với vài thay đổi, do Spencer Ackerman đưa lên Wired’s Danger Room blog, một blog giúp cập nhật các thông tin quân sự.

(2) Tư liệu sử dụng lấy từ Antiwar.com, Juan Cole’s Informed Comment; Paul Woodward’s the WAR in Context; và Tom Engelhardt trong the American Empire Project.


[1] Joint Special Operations Gulf of Mexico Task Force

[2] The task force provides “highly trained personnel that excel in certain environments, and seeks to confront irregular threats…”

[3] It would be inappropriate to discuss operational plans regarding any particular nation.

[4] …out of the mouth of a U.S. spokesman for speial-operations forces in the Mideast …

[5] …it crosses a line that Iran needs to be held to account for.

[6] …arguably an act of war…

[7] …a very serious breach of international behavior…

[8] House Intelligence Committee Chairman swore that it crossed a very dangerous threshold and “called for unprecedented action by the Obama adminisration.”

[9] ..an act of war…

Advertisements