BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU, VŨ KHÍ TIÊU DIỆT HÀNG LOẠT, SIÊU CƯỜNG HOA KỲ

Nhiều người còn nhớ, trong mùa thu 2002, chính quyền Bush đã ồn ào quảng bá thông tin: Hoa Kỳ đang bị đe dọa bởi chương trình khai triển vũ khí tiêu diệt hàng loạt (WMD) của Iraq. Không ai có thể nghi ngờ Saddam Hussein không sớm thì muộn sẽ thủ đắc vũ khí hạt nhân. Phó Tổng Thống Dick Cheney đã nói với “Meet The Press,” vấn đề chỉ là trong vòng một hay năm năm? Vào thời điểm đó, rất nhiều người đã đồng tình. Theo họ, đang có khá nhiểu biểu hiệu như thế.

VŨ KHÍ TIÊU DIỆT HÀNG LOẠT

Trước hết, các ống nhôm đặc chế Saddam Hussein đã đặt mua — những thành tố của máy ly tâm, cần thiết để làm giàu uranium trong chương trình vũ khí hạt nhân. Các phóng viên báo chí, Judith Miller và Michael Gordon, đã viết câu chuyện đó trên trang đầu báo The New York Times, số ra ngày 8-9-2002.

Và câu chuyện Condoleezza Rice, cố vấn an ninh quốc gia, đã âu lo ghi nhận các cụm mây hình nấm một ngày không xa sẽ che mờ các thành phố Hoa Kỳ nếu người Mỹ không sớm hành động để chận đứng Saddam. Trong môt cuộc phỏng vấn dành cho Wolf Blitzer cùng ngày, bà đã lớn tiếng cảnh báo: “chúng tôi không muốn thấy các đám mây hình nấm.”[1] Và Quốc Hội cũng đã đồng tình.

Ngoài ra, Tòa Bạch Ốc còn nhắc đến nguy cơ các phi cơ không người lái của Saddam, trang bị WMD hóa-sinh có thể sẽ bay lượn trên không phận các thành phố dọc bờ biển miền Đông Hoa Kỳ với hậu qua khôn lường. T T George W. Bush cũng đã lên truyền hình xác quyết các nguy cơ vừa nói. Và sau các cuộc điều trần căng thẳng tại điện Capitol Hill, Quốc Hội đã bỏ phiếu chấp thuận cuộc chiến phòng ngừa.

Nhưng rồi, thực tế đã cho thấy Saddam không thủ đắc chương trình WMD, bom hạt nhân, ống nhôm, vũ khí sinh-hóa, phi cơ không người lái trang bị WMD, không cả tàu chiến với phi cơ tự động gần bờ biển Hoa Kỳ.

Nhưng nếu Saddam thực sự sở hữu thì sao? Ai muốn sự khả dĩ đó? Tuyệt đối không thể có Phó T T Dick Cheney. Trong nội bộ chính quyền Bush, Cheney đã đề xuất điều nhà báo Ron Suskind sau đó đã gọi “chủ thuyết một phần trăm,” “one percent doctrine”. Cốt lõi của chủ thuyết có thể tóm tắt: chỉ cần một khả năng 1% có thể bị tấn công, Hoa Kỳ cũng phải đáp ứng như khi đang đối diện với thực tế 95%-100%.

Sau đây là điều kỳ lạ cần ghi nhớ: nếu bạn nhớ lại nỗi “âu lo khải huyền” (apocalyptic fears) trong suốt 14 năm đầu của thế kỷ XXI, phần lớn đó là những WMD kỳ quặc trong đầu óc giàu tưởng tượng của giới lãnh đạo Hoa Thịnh Đốn. Chẳng hạn, “bom” Saddam, cái cớ biện minh cho lòng thèm muốn xâm lăng Iraq. Đó cũng là “bom” của các giáo sĩ Hồi giáo, các lãnh đạo Iran cực đoan người Mỹ luôn hận thù từ sau 1979, khi quần chúng Iran tràn xuống đường chiếm tòa đại sứ Hoa Kỳ và bắt giữ một số nhân viên làm con tin, nhằm trả đũa vụ CIA lật đổ chính quyền dân cử trong năm 1953 và thay thế bằng chế độ Shah.

Nếu bạn tin vào các thông tin do Hoa Thịnh Đốn và Tel Aviv loan truyền, người Iran đang chuẩn bị sản xuất bom hạt nhân, hay ít ra cũng sắp làm như vậy. Từ nhiều năm, chương trình sản xuất bom Iran tưởng tượng cũng đã là đối tượng của chính sách Trung Đông của Hoa Kỳ, “một mốc giới” khởi động chiến tranh luôn được chờ đợi. Tuy vậy, vẫn chưa bao giờ thấy bóng dáng bom Iran, cũng như chẳng có dấu hiệu người Iran đang sẵn sàng sản xuất bom hạt nhân.

Cuối cùng, đã hẳn còn có nguy cơ “bom” al-Qaeda, loại “bom bẩn” (dirty bomb) tổ chức nầy một cách nào đó có thể chấp hữu, chuyển tải đến Hoa Kỳ, và làm nổ tung một thành phố Mỹ; hay “bom hạt nhân rơi lỏng,” một “loose nuke”, có thể lọt ra ngoài từ kho nguyên tử Pakistan. Đây là loại bom tưởng tượng thứ ba ám ảnh người Mỹ trong những năm gần đây, mặc dù ít có biểu hiện hay khả năng hiện hữu như bom Iraq và Iran.

Tóm lại, điều kỳ lạ về các kịch bản chung-điểm-của-thế-giới-như-chúng-ta-từng-biết từ Hoa Thịnh Đốn, thời hậu-11/9, như sau: với một ngoại lệ duy nhất, tất cả đều liên quan đến các WMD không có thật.

Một WMD thứ tư — có thật, nhưng chỉ giữ một vai trò khiêm tốn hơn trong hoang tưởng của Hoa Thịnh Đốn — là bom hạt nhân của Bắc Hàn, thứ vũ khí trong thời điểm đó người Bắc Triều Tiên vẫn chưa có khả năng phóng tới bến bờ Hoa Kỳ.

HIỆN TƯỢNG BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

Trong một thế giới vũ khí hạt nhân luôn là bửu bối khi nói đến uy lực toàn cầu, không một loại vũ khí nào trên đây có thể xếp vào loại không chút nguy hiểm. Saddam đã có lần sở hữu một chương trình nguyên tử, nhưng không phải vào các năm 2002-2003, và vũ khí hóa học đã từng được sử dụng trong cuộc chiến chống Iran trong thập kỷ 1980 (với sự trợ giúp thông tin định vị các mục tiêu bởi phe quân sự Hoa Kỳ) và trong cuộc chiến chống lại sắc dân thiểu số Kurdish. Người Iran đã, rất có thể hay không có thể, chuẩn bị một chưong trình hạt nhân phòng ngừa khả năng xung đột nguyên tử bùng nổ, và al-Qaeda đã hẵn có thể đã không từ chối một bom hạt nhân lạc lỏng tình cờ có được, nếu có (mặc dù khả năng sử dụng loại vũ khí nầy vẫn rất đáng nghi ngờ.)

Trong lúc đó, các kho WMD khổng lồ hiện hữu của Hoa Kỳ, của Nga, của Trung Quốc, của Do Thái, của Pakistan, và của Ấn Độ, nếu được sử dụng, chắc chắn đã có thể để lại phía sau một hành tinh điêu tàn què quặt, chính quyền Hoa Kỳ đã không mấy thích nhắc tới. Còn trường hợp kho WMD của Ấn Độ, trong thực tế, chính quyền Bush trước đây đã trực tiếp giúp triển khai.

Như vậy, phải chăng đây là điều đặc trưng của thế kỷ XXI khi T T Obama đã tìm cách đưa ra một góc nhìn các hành động gần đây của Nga ở Ukraine, và đã tuyên bố: “Nga là một cường quốc cấp vùng đang đe dọa một trong số các lân bang kề cận. Riêng tôi luôn quan tâm nhiều hơn đến an ninh của chúng ta trước viễn tượng một vũ khí hạt nhân bùng nổ ở Manhattan.”[2]

Một lần nữa, một tổng thống Hoa Kỳ đang chú tâm đến một bom có thể đem lại đám mây hình nấm trên không phận Manhattan. Và nói rõ ra, đó là quả bom nào, thưa Tổng Thống?

Đã hẳn, luôn có một WMD có thể gây điêu tàn hay một ngày nào đó nhận chìm New York City, Washington D.C., Miami, và nhiều thành phố ven biển miền Đông nước Mỹ khác. WMD nầy không cần đến các tên lửa, các phi cơ tự động, các chiến binh cảm tử như hệ thống chuyển tải hay giàn phóng. Không như bom Iraq, Iran, hay al-Qaeda, WMD nầy bảo đảm sẽ tấn công các vùng ven biển Hoa Kỳ trừ phi sớm có những biện pháp ngăn ngừa. Không ai cần săn lùng các cơ sở bí mật của loại WMD nầy. Hệ thống WMD có nhiều cơ sở lộ liểu ngay ở Hoa Kỳ, cũng như ở Âu châu, Trung Quốc, Ấn Độ, Nga, Saudi Arabia, Iran, Venezuela và nhiều xứ giàu năng lượng khác.

Và đây là câu hỏi người Mỹ đang sinh sống hay thăm viếng Wyoming, một bang rõ ràng rất thưa thớt cư dân, nên hỏi nguyên phó tổng thống của họ nếu có dịp gặp: “Cảm nghĩ của ngài về các biện pháp phòng ngừa sẽ như thế nào trước nguy cơ 95%-100% [biến đổi khí hậu] hiện nay sẽ tấn công chính nước Mỹ, thay vì trước “nguy cơ 1%” một xứ với các loại WMD nào đó “có thể sử dụng để gây tai họa cho Hoa Kỳ”?

Đó là một câu hỏi bảo thủ dành cho một nguyên lãnh đạo thuộc phái tân bảo thủ: liệu ông ta có thể nào ưa thích thể hiện học thuyết 95% tương tự như ông đã luôn ưa thích học thuyết 1% của chính ông?

Xét cho cùng, theo một phúc trình đen tối năm 2013 của Hội Đồng Liên Quốc về Biến Đổi Khí Hậu (Intergovernmental Panel on Climate Change), chúng ta được biết hiện đang có tới 95%-100% xác suất “tác động của con người đã là nguyên nhân áp đảo gây ra hiện tượng hâm nóng hành tinh – kể từ giữa thế kỷ 20.”[3]

Theo kết quả một phúc trình khoa học gần đây do chính Tòa Bạch Ốc phổ biến, chúng ta được biết hiện tượng hâm nóng hành tinh — do hệ thống nhiên liệu hóa thạch trong lối sống thường nhật của chúng ta và khí thải nhà kính trong không khí – đang thực sự di hại cho thế giới và đặc biệt cho Hoa Kỳ. Chúng ta cũng đã được biết khá chắc chắn con số 95%-100% nói trên sẽ chuyển biến thành nhiều tai họa trong nhiều thập kỷ, và ngay cả trong nhiều thế kỷ sắp tới, nếu không có nhiều đổi thay cực đoan: vào cuối thế kỷ XXI nhiệt độ có thể gia tăng trên 10 độ Fahrenheit, nhiều dạng sinh vật bi tuyệt chủng, hạn hán gay gắt ngày một lan tràn trên hành tinh (như trong vùng Tây và Tây Nam Hoa Kỳ hiện nay), lũ lụt khắp nơi và ngày một nghiêm trọng, bảo tố ngày một lớn lao và gây nhiều tai họa, các đợt nóng bức tàn phá đến một kích cỡ nhân loại chưa bao giờ trải nghiệm trong lịch sử, và nguyên nhân của số thường dân tỵ nan và giá thực phẩm ngày một gia tăng trên toàn cầu, và mực nước biển ngày một dâng cao nhận chìm nhiều vùng cận duyên trên hành tinh.

Chẳng hạn, căn cứ vào hai công trình nghiên cứu khoa học gần đây, tin tức cho biết tảng băng trong khu vực West Antartic, một tích lũy băng tuyết lớn của hành tinh hiện đã bắt đầu quá trình tan dần và sụp đổ, có thể nâng mực nước biển lên từ 10 đến 13 bộ (feet) trong nhiều thế kỷ tương lai. Theo các tác giả hàng đầu của một trong những công trình khảo cứu, khối băng nầy hiện đang trong quá trình tan rã bất khả vãn hồi, có nghĩa, từ nay trở đi dù có làm gì đi nữa, bản án tử hình trong tương lai đối với một số thành phố lớn trên thế giới. Và đó là chưa nói đến phần băng tuyết còn lại ở Antarctica.

Tất cả các tai họa đó, đã hẳn, sẽ xẩy ra chính là vì nhân loại tiếp tục sử dụng nhiên liệu hóa thạch với một nhịp độ vô tiền khoáng hậu, và vì vậy, hàng năm đã thải vào bầu khí quyển một lựợng carbon dioxide kỷ lục. Nói một cách khác, chúng ta đang bàn đến một loại WMD kỷ lục mới. Trong khi vài tác động của loại WMD mới đã diễn ra, sự tàn phá hành tinh của vũ khí hạt nhân có thể gây ra tức khắc, hay ít nhất trong vòng vài tháng như trong kịch bản “mùa đông hạt nhân”, với biến đổi khí hậu, tác động tàn phá hành tinh sẽ diễn ra sau vài thập kỷ, nếu không phải vài thế kỷ.

Khi nói đến WMD, chúng ta thường nghĩ đến các vũ khí – hạt nhân, sinh-hóa – thường được sử dụng vào một thời biểu có thể đo lường được. Nói đến biến đổi khí hậu, loại WMD với một mồi nổ đặc biệt dài lâu đã khởi động, và ngay trước mắt mọi người. Không như bom Iran hay kho vũ khí WMD Pakistan, bạn không cần đến CIA hay NSA tìm kiếm. Từ các giếng dầu đến các cơ sở fracking, các thiết bị thăm dò, cho đến các giàn khoan trong Vịnh Mexico, các máy móc trang bị sản xuất và chuyển tải WMD đến các mục tiêu trên hành tinh đều biểu hiện công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Mặc dù rất hùng mạnh và có sức hủy diệt cực lớn, những kẻ giữ địa vị kiểm soát tin tưởng vì quá trình phát triển dài lâu, loại WMD nầy có thể phơi bày không chút dấu giếm mà chẳng làm quần chúng hoảng loạn hay đòi hỏi các hành động ngăn ngừa sớm sủa.

Các đại công ty và nhà nước giàu năng lượng sản xuất loại WMD nầy không những luôn được tự do hành động, mà ngay cả khoa trương các kế hoạch phá hoại hành tinh, mặc dù không bao giờ mô tả như thế. Tuy nhiên, nếu một nhà độc tài Iraq hay một giáo sĩ Hồi giáo Iran công khai nói ra chương trình sản xuất và sử dụng vũ khí hạt nhân, họ có thể bị thiêu sống.

ExxonMobil, chẳng hạn, là một trong số các công ty doanh thu lớn nhất trong lịch sử. Như Bill McKibben đã viết, vào đầu tháng 4-2014, ExxonMobil đã phổ biến hai phúc trình mô tả phương cách “ hoạch định sự kiện ExxonMobil và nhiều đại công ty năng lượng khác đang sở hữu một trữ lượng hóa thạch tập thể gấp nhiều lần con số các khoa học gia nói rõ có thể sử dụng được một cách an toàn.” McKibben viết tiếp:“Công ty [ExxonMobil] đã tuyên bố các cưởng chế của chính quyền có thể buộc họ phải giữ các trữ lượng [nhiên liệu hóa thạch] dưới lòng đất ‘rất khó được thể hiện,’ và họ có thể không những bơm lên đốt hay sử dụng, mà vẫn còn có thể tiếp tục thăm dò tìm kiếm thêm dầu và hơi đốt – một sự tìm kiếm hiện tốn khoảng 100 triệu USD của giới đầu tư mỗi ngày. ‘Căn cứ trên sự phân tích nầy, chúng tôi vững tin không một trữ lượng hóa thạch nào của chúng tôi hiện đang hay sẽ “bị bỏ rơi.”’[4]

Nói một cách khác, Exxon hoạch định khai thác đầy đủ bất cứ trữ lượng hóa thạch nào của mình. Các lãnh đạo chính quyền hổ trợ chương trình sản xuất và sử dụng các WMD nầy cũng thường có thái độ cởi mở tương tự, ngay cả trong khi thảo luận các bước tiết giảm các tác động tai hại của chương trình. Tòa Bạch Ốc cũng vậy. Sau đây là lời tuyên bố hồ hởi của T T Obama ở Oklahoma trong tháng 3-2012 về chính sách năng lượng của chính tổng thống:

Hiện nay, dưới chính quyền của tôi, Hoa Kỳ đang sản xuất nhiều dầu khí hơn bất cứ lúc nào trong tám năm qua. Đó là điều quan trọng cần biết. Trong ba năm qua, tôi đã ra lệnh cho chính quyền mở rộng cửa hàng triệu acres cho công tác thăm dò dầu và hơi đốt trong 23 tiểu bang khác nhau. Chúng ta đang mở rộng hơn 75% tài nguyên dầu lửa tiềm năng ngoài khơi. Chúng ta đã tăng gấp bốn con số các các thiết bị thăm dò đến một mức cao kỷ lục. Chúng ta cũng đã gia tăng thêm đủ tuyến ống dẫn mới vòng quanh Địa Cầu và hơn nữa.[5]

Cũng tương tự như thế, ngày 5-5-2014, ngay trước khi Tòa Bạch Ốc tiết lộ phúc trình đen tối về biến đổi khí hậu ở Hoa Kỳ, và với Quốc Hội không đủ khả năng thông qua chỉ một luật sơ đẳng về biến đổi khí hậu, nhằm giúp Hoa Kỳ trở nên hiệu quả hơn, dù chỉ khiêm tốn, trong địa hạt sử dụng năng lượng, John Podesta, cố vấn cao cấp của Tổng Thống Obama xuất hiện trong phòng họp báo của Tòa Bạch Ốc khoa trương chính sách năng lượng xanh của chính quyền. Podesta nói, “Hoa Kỳ hiện nay là quốc gia sản xuất dầu lửa và hơi đốt thiên nhiên lớn nhất thế giới. Hoa Kỳ được dự phóng sẽ tiếp tuc là quốc gia sản xuất hơi đốt thiên nhiên lớn nhất cho đến năm 2030.Trong sáu tháng liên tiếp vừa qua, chúng ta đã sản xuất nhiều dầu ở quốc nội hơn là số dầu đã nhập khẩu từ hải ngoại. Như vậy, đó là câu chuyện gồm toàn các tin vui.

Quả thật, đó là tin vui, và từ Liên Bang Nga của Vladmir Putin, quốc gia vừa mở rộng một khu vực dồi dào trữ lượng dầu và hơi đốt, tương đương với diện tích của tiểu bang Maine, trong vùng Hắc Hải ngoài khơi Crimea, đến “bom carbon”của Trung Quốc, đến các bảo đảm mức sản xuất năng lượng của Saudi Arabia, các câu chuyện vui tương tự cũng đang được cỗ súy.

Trong cốt lõi, sự cấu tạo khí thải nhà kính — có nghĩa, động cơ tàn phá tương lai của chúng ta — vẫn luôn là những câu chuyện vui của các tầng lớp thượng lưu cai trị hành tinh Địa Cầu.

VŨ KHÍ TIÊU DIỆT HÀNH TINH

Chúng ta đều biết rất rõ những gì Dick Cheney — luôn sẵn sàng gây chiến trước 1% nguy cơ một xứ nào đó có thể hành động phương hại đến quyền lợi của Hoa Kỳ — có thể đáp ứng, nếu được thỉnh ý phải hành động theo chủ thuyết 95%. Không ai có thể nghi ngờ đáp ứng của Cheney, tương tự đáp ứng của cấp lãnh đạo các đại công ty năng lượng, những công ty luôn sẵn sàng tài trợ “thuyết bác bỏ nguy cơ biến đổi khí hậu của các khoa học gia dổm” trong nhiều năm qua. Ông ta luôn chủ trương khoa học đơn thuần “không đủ chắc chắn” (mặc dù trong thực tế, cũng luôn không đủ chắc chắn đối với lập trường của chính Cheney), và trước khi chi tiền để đối phó với hiện tượng, chúng ta cần phải biết rõ ràng hơn; và trong mọi trường hợp, khoa học biến đổi khí hậu hiện đang bị chi phối bởi nghị trình chính trị.

Đối với đội ngũ phe Cheney, để bảo vệ an ninh Hoa Kỳ, hành động trên-cơ-sở-1%-khả-năng-đúng luôn phải là phương cách cần thiết và hành động trên-cơ-sở-95%-khả-năng-đúng là hoàn toàn sai. Đối với họ, phủ nhận hiên tượng biến đổi khí hậu hiện nay không gì khác hơn một bằng chứng trung thành, a litmus test of loyalty, và ngay cả chủ thuyết 101% cũng sẽ sai khi đối phó với năng lượng hóa thạch và an toàn của hành tinh Địa Cầu.

Đã hẳn, chẳng ích gì để quy trách mọi tội lỗi lên nhiên liệu hóa thạch hay ngay cả carbon dioxide thải vào bầu khí quyển. Đây cũng chỉ là một loại WMD không mấy khác uranium-25 và plutonium-239. Với biến đổi khí hậu, loại WMD nầy chỉ là hệ thống sản xuất được thiết kế để tìm kiếm, khai thác, trao đổi và mua bán đem lại số doanh lợi kếch sù qua quá trình sử dụng, và qua đó, biến địa cầu thành một “hành-tinh-khí-thải-nhà-kính.” Trong ý nghĩa đó, fracking là hệ thống vũ khí, không mấy khác các giàn khoan dầu ngoài biển sâu, các tuyến ống dẫn dầu khí, các trạm xăng nhớt, các nhà máy điện chạy bằng than, và hàng triệu xe cộ chen chúc trên các trục xa lộ, và các kế toán viên của các đại công ty nhiều doanh lợi nhất trong lịch sử.

Tất cả những thứ đó — mọi việc nhằm mang nhiên liệu hóa thạch đến thị trường, để phân phối và tiêu thụ, và giúp bóp chết các kỹ nghệ nhiên liệu thay thế phi hóa thạch — là WMD. Các CEO trong các đại công ty năng lượng trên toàn cầu đều là những giáo sĩ cực đoan tối nguy hại đối với địa cầu, bởi lẽ họ luôn nỗ lực phát huy “đức tin vào nhiên liệu hóa thạch,” bảo đảm sẽ dẫn chúng ta đến một dạng chung cuộc của hành tinh.

Với bản chất của trạng huống 95%-100% hiện nay, chúng ta có thể tạm gọi đây là loại vũ khí hủy diệt hành tinh, weapon of planetary destruction. Chỉ có hai hệ thống vũ khí như thế. Vũ khí hạt nhân là một, thứ vũ khí ngay trong một cuộc chiến hạn chế, chẳng hạn, giữa Pakistan và Ấn Độ, cũng có thể tạo ra một dạng “mùa đông nguyên tử,” nuclear winter, trong đó hành tinh địa cầu bị chia cách với mặt trời bởi mạng khói và bồ hóng hay tro nhọ, khiến địa cầu trở nên lạnh rét nhanh chóng, trải nghiệm thất mùa đại trà, mất khả năng trồng trọt, và chấm dứt sự sống trên hành tinh…

Mặc dù trong một chiều hướng khó nắm bắt định hình hơn, bệnh ghiền nhiên liệu hóa thạch cũng có thể dẫn tới một chung cuộc tương tự, với hàng loạt tai ương bất khả phản hồi. Hệ thống hủy diệt trên quy mô hành tinh nầy, với quyết tâm tiếp sức bởi tầng lớp thượng lưu hiện đang ngự trị các đại công ty năng lượng, có khuynh hướng trở thành loại tội phạm chống lại nhân loại, và trong thực tế, khả năng thượng tồn của mọi hình thái động và thực vật trên hành tinh.

Nói một cách ngắn gọn, cố tình phủ nhận hiện tượng biến đổi khí hậu đang có khuynh hướng trở thành loại tội phạm hủy diệt hành tinh địa cầu hay “terracide”.

Nguyễn Trường

Irvine, California, USA

15-6-2014

——————————————————————————–

[1] …We don’t want the smoking gun to be a mushroom cloud.

[2] …”Russia is a regional power that is threatening some of its immediate neighbors. I continue to be much more concerned when it comes to our security with the prospect of a nuclear weapon going off in Manhattan.”

[3]… there is now a 95%-100% likelihood that “human influence has been the dominant cause of the observed warming of the planet since the mid-20th century.”

[4]Take ExxonMobil, one of the most profitable corporations in history. In early April, it released two reports that focused on how the company, as Bill McKibben has written, “planned to deal with the fact that [it] and other oil giants have many times more carbon in their collective reserves than scientists say we can safely burn.” He went on:

The company said that government restrictions that would force it to keep its [fossil fuel] reserves in the ground were ‘highly unlikely,’ and that they would not only dig them all up and burn them, but would continue to search for more gas and oil — a search that currently consumes about $100 million of its investors’ money every single day. ‘Based on this analysis, we are confident that none of our hydrocarbon reserves are now or will become “stranded.’”

[5] Now, under my administration, America is producing more oil today than at any time in the last eight years. That’s important to know. Over the last three years, I’ve directed my administration to open up millions of acres for gas and oil exploration across 23 different states. We’re opening up more than 75% of our potential oil resources offshore. We’ve quadrupled the number of operating rigs to a record high. We’ve added enough new oil and gas pipeline to encircle the Earth and then some.

Advertisements