TẬP TRUNG hay PHÂN TÁN QUYỀN LỰC

NHỮNG BÍ ẨN CỦA THẾ KỶ XXI TRONG MỘT THẾ GIỚI BIẾN ĐỘNG

 

Trong những năm gần đây, lừa bịp, gian tham, dối trá liên tục phơi bày nhiều sự thật về quyền lực và hành xử quyền lực trên hành tinh, cần được hiểu rõ để đối kháng, với hy vọng nhân loại có thể thượng tồn qua thời gian.

Thực vậy, trong vài thế kỷ vừa qua, khuynh hướng Tập Trung ngày một lớn lao luôn diễn tiến và tập trung vào sự cạnh tranh quyền lực đế quốc trên toàn cầu. Cuộc tranh đua đã liên tục xẩy ra trong một chuổi các “đại cường” Âu Châu, một đế quốc toàn cầu [Anh Quốc], Nga, một nước Á Châu duy nhất [Nhật], và Hoa Kỳ.

Sau hai trận thế chiến tàn phá hai lục địa Âu-Á, chỉ còn hai “siêu cường”xuất hiện, Hoa Kỳ và Liên Bang Xô Viết. Cả hai đều hùng mạnh và đầy ắp vũ khí — hai đại đế quốc trên hai lục địa. Khác với các cường quốc đi trước, cả hai đã không thể ngay cả tưởng tượng  bằng cách nào để trực tiếp lâm chiến mà không phải xóa sạch dấu vết văn minh của nhân loại.

Tuy vậy, toàn bộ hành tinh cũng đã trở thành chiến địa của những gì được biết như “Chiến Tranh Lạnh,” chỉ vì chiến tranh nóng đã được dành cho các vùng ngoại vi và xung đột đã diễn ra, một phần, trong “bóng tối” [the shadows] — [một tình huống tiểu thuyết gia John le Carre đã nắm bắt một cách đặc biệt sâu sắc].

Hai siêu cương đã phân chia hành tinh thành hai khối hùng mạnh: “thế giới tự do” đối đầu với thế giới “Cộng Sản”. Và những gì còn lại, thường được gọi là “Thế Giới Thứ Ba,” đã trở thành một sân chơi và đôi khi một chiến địa để tranh giành ảnh hưởng và thống trị. Từ Havana đến Sàigòn, Berlin đến Jakarta, bất cứ những gì đã xẩy ra, dù mang tính địa phương, vẫn luôn mang sắc thái của một siêu cường.

Và rồi đột nhiên thế giới chỉ còn lại một siêu cường. Năm 1991, một sự kiện, không mấy khác bước tiến cuối cùng trong quá trình tập trung quyền lực, hình như đã xẩy đến. Siêu cường yếu kém hơn và nghèo nàn hơn trong hai siêu cường cạnh tranh, với nền kinh tế trở nên xơ cứng ngay trong khi kho vũ khí hạt nhân ngày một bành trướng, lực lượng quân sự đang lên đột nhiên đột quỵ trong cuộc chiến bất phân thắng bại với phe Hồi Giáo cực  đoan ở Afghanistan được Hoa Kỳ, Saudi Arabia, và Pakistan hỗ trợ, bất thần biến khỏi hành tinh, để lại phía sau một bức tường Bá Linh đã sụp đỗ, một Đức Quốc thống nhất, một Đông Âu được giải phóng, và một loạt các Cộng Hòa Xô Viết trước đây ở Trung Á rã đám, và khối đối tác Trung Quốc [và đôi khi cạnh tranh-lẫn đối nghịch], vẫn do một đảng Cộng Sản lãnh đạo, đã hướng theo đại lộ cao tốc tư bản với khẩu hiệu “làm giàu là vinh quang.”

ÁP ĐẢO TRONG TOÀN BỘ QUANG PHỔ TRÊN HÀNH TINH ĐƠN CỰC

Giờ đây, Hoa Kỳ đang đứng một mình.

Và cho đến nay, chưa bao giờ  một đại cường duy nhất với tầm vóc như thế, với tài phú và ảnh hưởng quân sự như thế, được để yên đắc thắng trong đơn độc với không bóng dáng một đại cường bất cứ ở đâu có thể nghiêm chỉnh thách thức. Trên bình diện kinh tế, hệ  thống duy nhất có thể tưởng tượng trong một thế kỷ kia cũng đã bị loại vào lịch sử. Và  chỉ một đại cường và một hệ thống kinh tế trong chiến thắng — loại chiến thắng ngay cả giới lãnh đạo của chính siêu cường thắng cuộc cũng đã không thể tưởng tượng hay tiên đoán.

Lúc khởi đầu, Hoa Thịnh Đốn cũng đã kinh ngạc. Và phải mất gần một thập kỷ trước khi Hoa Kỳ mới quen dần và bắt đầu phản ứng đối với những gì đã xẩy ra. Xét cho cùng, như một quan sát viên lúc đó đã phải thốt lên“chung cuộc của lịch sử” [the end of history] — và giữa đống gạch vụn của các hệ thống và quyền lực là một dạng thức đế quốc của hệ  thống dân chủ tự do, và hệ thống tư bản thoát khỏi ngay cả ý tưởng các cạnh tranh và cưỡng chếtoàn cầu. Hay những gì như thế.

Trong gần một thập kỷ, chúng ta đã được biết một cách chắc chắn chúng ta đang sống trong kỷ nguyên “Đồng Thuận Hoa Thịnh Đốn” và “toàn cầu hóa” [in the era of “the Washington consensus”and “globalization”].  Địa cầu là phẳng và tất cả chúng ta là Một, đang tung tăng giữa các dòng thác vĩ đại, các vòm sơn son thết vàng, các phim hành động, và các công chúa Disney…

Đúng là một thời mộng mơ — và mặc dù phải mất một thập kỷ, các bạn chắc còn nhớ rõ những kẻ mơ mộng.

Sau khi chuẩn bị phương cách như một chính quyền trong bóng tối, họ đã bước vào Tòa Bạch Ốc [với sự trợ lực của Tối Cao Pháp Viện]. Chỉ sau một cuộc tấn công khủng bố tai họa duy nhất [Pearl Harbor của thế kỷ thứ XXI], họ đã khởi đầu giấc mơ toàn cầu trong viễn kiến quyền lực mới của họ. Họ tưởng tượng một thời chiến có thể kéo dài nhiều thế hệ — vài nhân vật trong nhóm họ ngay cả gọi đó là Thế Chiến IV — trong đó họ có thể thiết kế một định chế bảo hộ quân sự, kể cả các căn cứ khổng lồ, ngay trung tâm dầu lửa Trung Đông và một Pax Americana toàn cầu nhằm ngăn ngừa một đại cường hay một khối gồm một số các quốc gia đang lên nào khác thách thức Hoa Kỳ.

Và những toan tính trên đây cũng đã chẳng khiến ai phải ngạc nhiên. Hình như đó cũng chỉ là một đoạn kết rõ nét đi đến Tập Trung Vĩ Đại [the Great Concentration]. Còn gì khác để mộng mơ khi “Chung Cuộc” [The End] đã xuất hiện trên màn hình và luận lý lịch sử chỉ còn do chính họ quyết định làm những gì họ có thể? Xét cho cùng, họ đã chuân bị sẵn sàng và chỉ cần kêu gọi một đội quân ngay cả bất cứ 10 quốc gia giàu mạnh kế tiếp nào  cũng không thể đua tranh; và một guồng máy an ninh quốc gia , kể cả các bộ phận giám sát và tình báo có tầm với trong thời hậu 9/11 không một quốc gia trên thế giới hay trong lịch sử có thể sánh kịp. Và họ đang ngự trị một nhà nước rộng lớn giàu sang được xem như “siêu cường duy nhất” [sole superpower] hay ngay cả một “hyperpower,” và cũng luôn được gọi  “cảnh sát trưởng” [sheriff] của hành tinh.

Nơi các đại cường trước đây có lần đã ngự trị, nay chỉ còn một số ít “các nhà nước èo ọp ngoài vòng pháp luật ” [a few rickety “rogue states]: Iraq, Iran, và North Korea. Và với sự giúp đỡ của một phụ tá viết diễn văn khôn lanh, George W. Bush đã sớm thổi phồng ba xứ nầy lên thành một “Trục Ma Quỷ” tùy tiện [convenient “Axis of Evil”] với mục đích riêng, một cụm từ mang ý nghĩa phối hợp tính đáng sợ của Phe Trục [Axis powers (Đức, Ý, và Nhật)] trong Đệ Nhị Thế Chiến với tên lóng kiểu-Star Wars “the Evil Empire” của Ronald Reagan dành để chỉ “Liên Bang Xô Viết” [“the Evil Empire”]. Cũng chẳng có gì quan trọng khi hai trong ba cường quốc liên hệ luôn cấu xé lẫn nhau trong một thập kỷ và 1/3, nửa-quốc-gia kia với một dân số luôn đói kém, hoàn toàn không liên can.

Ngoài ra, khi nói đến kẻ thù — những con số thánh chiến tương đối nhỏ, hầu hết rải rác trong các khu xa xôi của các bộ lạc trên hành tinh, và một thiểu số phiến binh trang bị thô sơ.

Một hành tinh “đơn cực”?  Đã hẳn, chính quyền Bush lúc đó luôn tin tưởng và chờ đợi Iraq, Iran, Syria, và nhiều nơi khác sẽ nhanh chóng đầu hàng. Vả chăng, tương lai, theo tài liệu hiện nay, không thể nào rõ ràng hơn. Liệu địa vị áp đảo, thống trị, hay ngay cả như giới quân sư Hoa Kỳ thích dùng,”áp đảo toàn quang phổ,”– “full-spectrum dominance,” sẽ luôn rõ ràng, không thể chối cãi, và là kết quả duy nhất?

MỘT THIÊN ĐƯỜNG THÁNH CHIẾN TRÊN HÀNH TINH

Tuy nhiên, trong khi tình hình hỗn loạn hiên nay trong nhiều vùng trên thế giới cho thấy: kết quả rõ ràng không như thế; và hành tinh đang cho thấy một câu chuyện hoàn toàn khác, một câu chuyện chú tâm không phải vào khuynh hướng tập trung quyền lực mà trên một hình thức phân tán quyền lực cực đoan.

Trong thực tế, chứng cớ ngày một nhiều và rõ ràng hơn, trong những năm hậu 9/11, hành xử quyền lực hình như không mang lại kết quả cho Hoa Thịnh Đốn. Không một kẻ thù, dù nhỏ nhoi, yếu đuối, trang bị thô sơ, và ít được hậu thuẩn, bị đánh bại. Không một nhóm thánh chiến bị quét sạch. Không hề có.

Mười ba năm sau, tất cả các nhóm không những vẫn tồn tại mà còn sinh sôi nẩy nở: al-Qaeda nguyên thủy, al-Qaeda trong bán đảo Á Rập [Yemen], và toàn bộ các nhóm thánh chiến mới đủ loại, hầu hết ngày một lớn mạnh, và một nhóm nay đã trở thành một “cung điện của vua Hồi” [“caliphate”] ngay tại trung tâm vùng Trung Đông; ở Afghanistan, Taliban đang tái sinh [và một phong trào Taliban mới ngày một lớn mạnh đang gây bất ổn ở Pakistan]; các chiến binh Shia, người Mỹ không thể dẹp bỏ ở Iraq trong suốt thời gian chiếm đóng,  hiện đang chống lại các thành phần trung thành với lực lượng quân sự  Sunni Hoa Thịnh Đốn đã giải thể  trong năm 2003. Ở Iran, phe chính thống , mặc dù sau nhiều năm bị đe dọa và áp lực, vẫn nắm chính quyền, với ảnh hưởng ngày một gia tăng trong khu vực. Libya, lẽ ra có thể đã là một phép lạ xây dựng quốc gia, thay vào đó đã trở thành một chiến địa cực đoan, trong cùng lúc [cũng như Syria] đang ngày một mất dần một bách phân dân chúng; Phi Châu ngày một bất ổn định, và Nigeria đặc biệt phải đối diện một trong những phong trào chống đối kỳ lạ hơn trong lịch sử hiện nay; v.v…

Tất cả mọi nơi trong vùng Trung Đông Nới Rộng, nói gì đến trên khắp địa cầu, đều vắng bóng một Pax Americana. Trong thực tế, xuyên suốt một vùng rộng lớn ngày một gia tăng của hành tinh, trải dài từ Nam Á đến Phi Châu, từ Iraq đến Ukraine, lực lượng chính yếu đang ngự trị hình như không phản ảnh tập trung, mà là phân tán quyền lực manh mún, rã rời, ngay trước mắt một Hoa Thịnh Đốn bất lực.

Mười ba năm sau, ngay trước một ngày kỷ niệm 9/11 khác, một cách bất đắc dĩ, tổng thống đã phải xuất hiện trước vô tuyến truyền hình phát động môt cuộc chiến Iraq thiếu may mắn mới, lần thứ ba kể từ 1991 — và là lần đầu trong đó những người loan báo rõ ràng không còn chút hy vọng chiến thắng, hay ngay cả có thể tưởng tượng một dứt điểm như thế nào. Trong thực tế, trước khi Barack Obama xuất hiện trước truyền hình Mỹ, các quan chức Hoa Thịnh Đốn cũng đã tiết lộ cuộc chiến mới có thể kéo dài không chỉ vài tuần lễ, hay ngay cả nhiều tháng, nhưng nhiều năm. Con số được rò rĩ đã tiết lộ:  ít nhất là “36 tháng.”

Nói một cách khác, khi phát động cuộc chiến Iraq 3.0, tổng thống đã phải gián tiếp thú nhận đang dành cho tổng thống kế nhiệm một di sản đang trên đà thất bại: Không những không rút khỏi Iraq như đã từng hứa hẹn trong chiến dịch vận động tuyển cử 2008, mà đang “trở vào” và “để lại” một cuộc chiến dai dẵng như một “di sản.”  Thực tế đó nếu tân tổng thống  không hiểu như bãi rác chôn vùi giấc mơ thống trị toàn cầu, thì là gì khác?

Kẻ thù mới cũng chẳng phải một nhóm thánh chiến ma quái nào đó với những nhóm chiến binh lẻ tẻ và rời rạc trong các góc tối của hành tinh. Mà là những thực thể mới dưới ánh sáng mặt trời: trụ sở một nhà nước, một guồng máy chiến tranh, với khả năng tài chánh và “khủng bố” [tất cả, ngoại trừ một “Đế Quốc Ma Quỷ” trước đây].

Để đối phó với thực tế mới, phi cơ tự động “drones” và các phi đội oanh tạc cơ đã được vận dụng và Hoa Thịnh Đốn hiện đang thống lãnh — một cụm từ, đã từng thông dụng trong gần  1/4 thế kỷ, đã tái xuất hiện trên báo chí và bởi các bình luận gia, cuộc xung đột mới — một “liên minh tự nguyện” [a coalition of the willing].

Trong liên minh thứ nhất  năm 1991, 35 quốc gia đã quy tụ dưới trướng của Hoa Kỳ nhằm nghiền nát Iraq của Saddam Hussein [trong thực tế đã không hoàn toàn diễn ra]. Và người Saudi, người Nhật, và người Đức đã phải bỏ ra 52 trong số 61 tỉ chi phí vào cuộc chiến,  đã dễ dàng đem lại chiến thắng [ngắn ngũi] cho Hoa Thịnh Đốn.

Tuy nhiên, “liên minh” mới lần nầy chỉ gồm một số thành viên ngoan cố, thiếu tự nguyện, thiếu thống nhất, và do đó, trong thực tế, chỉ có thể đem lại một tai họa đang hình thành. Bên trong Iraq, một chính quyền thống nhất đang được sắp xếp và xem chừng không mấy khác các chính quyền không mấy thống nhất trước đây. Người Kurds chơi nước đôi với  hậu thuẩn nửa vời; Moqtada al-Sadr, giáo phẩm Shia với các chiến binh trước đây đã có lần chống lại người Mỹ và hiện đang xung đột với các lực lượng của Nhà Nước Hồi Giáo mới [new Islamic State [“IS”], cảnh cáo và chống đối mọi hình thức hợp tác với kẻ thù chiếm đóng trước đây; và phe Sunnis, cũng chẳng nên nuôi ảo vọng. Và cũng không nên khởi động hợp tác với người Thổ [Turks], người Ai Cập, và các sắc dân khác trong vùng.

Trong lúc chờ đợi, Ngoại Trưởng John Kerry đã bay qua Iraq, hứa hẹn Hoa Kỳ  sẽ bỏ ra 48 triệu để tái huấn luyện  lực lượng “vệ binh quốc gia Iraq mới”. Điều nầy có nghĩa một cứ điểm cho các chiến binh Sunni bất mãn, nhằm tăng cường quân đội Iraqi do Hoa Kỳ tài trợ, trang bị, và huấn luyện, sụp đỗ ngay khi các chiến binh “IS” cầm đầu bởi các nguyên sĩ quan trong đội quân [bị giải tán của Saddam Hussein] tấn công. Và với sự giúp đỡ của Saudi Arabia [những người trước đây đã cung cấp phương tiện tài chánh cho các nhóm phiến binh cực đoan hơn ở Syria], người Mỹ hiện nay đang có kế hoạch trang bị và huấn luyện các phiến binh “ôn hòa”hơn chút ít ở xứ nầy. Và nếu đây không phải là mô tả  một liên minh khập khiểng, thì là gì?

MỘT HẰNG SỐ TRONG MỘT THẾ GIỚI BẤT ỔN ĐỊNH

Từ các lực lượng quân sự “mới” của Iraq,  các tường trình, phân tích, và bình luận của giới truyền thông, cho đến lời kêu gọi tăng cường các hành động quân sự bởi số đông các thành phần tân bảo thũ và Cộng Hòa ở Hoa Thịnh Đốn, mọi việc cũng chẳng có gì thay đổi. Tuy nhiên, lần nầy chúng ta hình như đang chứng kiến các biến cố quen thuộc nhưng thật sự sởn gai ốc. Thế giới ngày một như thế , chẳng hạn như trong “Chiến Tranh Lạnh mới,” đang diễn ra trong những tháng gần đây ở Ukraine.

Và tuy vậy, cũng cần phải ghi nhận một vài sự việc đang thiếu vắng. Chẳng hạn, từ khá lâu, chúng ta ít được nghe đến những cụm từ “siêu cường duy nhất” hay “đơn cực”. Tuy nhiên, câu chuyện đa cực, như kinh tế Brazil, cũng mờ nhạt dần.

Trên bề mặt, Hoa Kỳ vẫn  còn là đại cường đơn cực trên hành tinh, hay như tổng thống đã nhắc đến trong bài nói chuyện truyền hình khi nói đến vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ, “một hằng số trong một thế giới bất ổn định” [“the one constant in an uncertain world]. Lực lượng quân sự  áp  đảo của Hoa Kỳ vẫn không ai có thể chối cãi trong bất cứ ý nghĩa bình thường nào, với một cái gì tiến lúc một gần tới mục tiêu “áp đảo trọn quang phổ” ước muốn từ lâu. Không một tập trung quyền lực nào khác trên hành tinh sánh kịp. Trong thực tế, ngay cả đối với Liên Hiệp Âu Châu, có lúc tưởng tượng như một khối quyền lực tương lai có khả năng bao la, đe dọa  vụn  vỡ đủ loại hiện nay hình như cũng đang lơ lửng trên không trung.[1]

Đã hẳn, hai đại cường cấp vùng đã bắt đầu phô trương sức mạnh quân sự dọc theo biên giới của chính mình [và các tuyến giao thông hàng hải]. Vladimir Putin, lãnh đạo chuyên quyền một xứ chính yếu là một nhà nước giàu năng lượng nhưng rỗng ruột, đang xen vào nội bộ Ukraine, như trước đó đối với Georgia, trong những tình huống ông ta cảm nhận áp lực của Hoa Kỳ và NATO dọc các biên giới xứ sở của chính ông trước đây. Trong quá trình, Tổng Thống Nga đã thực sự  phân tán, tiêu hao quyền lực đang vụn vỡ trên lục địa Âu-Á, trong  phương cách lúc một khó kiểm soát hơn là Putin tưởng tượng hiện nay.

Cùng lúc, trong vùng Nam Hải và phụ cận, Trung Quốc, một đại cường kinh tế đang lên của thế giới, và cũng là một đại cường quân sự cấp vùng ngày một giàu mạnh, đã luôn gây áp lực đối với các quốc gia láng giềng để giành giật quyền kiểm soát tài nguyên năng lượng dưới lòng đại dương, và nói chung, đang tìm cách đảo ngược lịch sử lâu dài của những năm xem như “tủi nhục,” khi đang giữ địa vị một bá chủ cấp vùng.

Cũng như ở Ukraine với NATO, ở đây, với chốt Á Châu, Hoa Kỳ đã giữ phần mình trong quá trình. Thêm một lần nữa, phân tán và vụn vỡ đủ loại đang le lói ở chân trời. Và tuy vậy, các thử thách nầy đối với tư thế của Hoa Kỳ như bá chủ toàn cầu vẫn chỉ có thể mang tính đa phương và hạn chế trong bản chất. Khả năng sẽ được khai triển thành một dạng thức các tranh chấp giữa các đại cường trong thế kỷ XIX hay trong kỷ nguyên Chiến Tranh Lạnh hình như còn xa xôi.

Tuy vậy, khả năng một vấn đề hắc búa đối với Hoa Thịnh Đốn vẫn còn. Trong 13 năm qua, Hoa Kỳ đã có thể có cách tiếp cận đủ loại quyền lực  vô song, cô đọng trong nhiều phương cách, và tuy vậy, trong những gì được xem như  một bí ẩn của thế kỷ XXI, ở khắp nơi, ngay cả ở quốc nội, vỡ vụn và bí lối, thiếu cương quyết, thiếu hành động hữu hiệu, cũng khá rõ ràng, trong khi tiêu hao, phân tán quyền lực hình như đã trở thành thông lệ.

Không nơi nào, quốc nội hay hải ngoại, sức mạnh rõ rệt của chính Hoa Kỳ có thể chuyển biến thành kết quả chờ đợi, hay nhiều thứ khác, ngoại trừ những khuấy đục hỗn độn . Trên phần lớn hành tinh, ngoại trừ Mỹ Latin [nhưng không phải Trung Mỹ], các lỗ hổng quyền lực, tai họa sụp đổ và vụn vỡ lúc một trở thành một phần của đời sống hàng ngày. Và một điều khá rõ ràng: mỗi một và tất cả các quyết định sử dụng quyền lực quân sự của Hoa Kỳ trên toàn cầu kể từ biến cố 9/11 luôn tăng tốc quá trình vụn vỡ, gây bất ổn trong mọi vùng, mọi khu vực.

Trong thế kỷ XXI, phe quân sự Hoa Kỳ  luôn thất bại như một lực lượng xây dựng quốc gia  hay xây dựng quân đội , cũng chẳng thể đem lại bất cứ chiến thắng nào, mặc dù đã ra sức tìm kiếm.[2]

Thay vào đó, giới quân sự đã trở thành không mấy khác một cơn lốc trong quốc tế vụ, và vì vậy, dù cho cuộc chiến mới  gần đây nhất  ở  Iraq sẽ ra  sao chăng nữa, một điều có thể tiên đoán:  khi kết thúc, toàn vùng sẽ bất ổn hơn và tồi tệ hơn.

TẬP TRUNG QUYỀN LỰC LỚN NHẤT TRONG LỊCH SỬ

Nói chung,  kể từ Đệ Nhị ThếChiến,  mọi người luôn chú tâm đến sự kiện “Tập Trung Cao Độ” [the Great Concentration], trong khi một câu chuyện khác đang diễn ra trong bóng tối. Tiêu điểm là hiện tượng phân tán quyền lực trong những nơi chính quyền Bush thường gọi là Vùng Trung Đông Nới Rộng, cũng như ở Phi Châu, và ngay cả ở Âu Châu. Chính xác:  điều nầy sẽ triển khai ra sao có lẽ sẽ phải đợi thời gian trả lời. Nhưng để thảo luận, chúng ta có thể gọi đó là Quyền Lực “Phân Tán Vĩ Đại”[The Great Fragmentation].

Có lẽ thực tế nầy đã bắt đầu trong thế kỷ XX với các phong trào giải thực [decolonization] lan tràn ở nhiều nơi trên toàn cầu với sự sụp đổ của nhiều đế quốc Âu Châu vốn sẵn đã suy yếu. Một trong những bằng chứng mới nhất có thể là “Mùa Xuân Á Rập” [Arab Spring] với tình trạng hỗn độn và tan rã tiếp theo. Tình trạng xói mòn hay trung tính hóa quyền lực đế quốc và các hệ thống đồng minh hay lệ thuộc được xây dựng hình như ngay tại trung tâm. Thực trạng nầy đã lôi kéo theo sự mất dần khả năng  thành đạt những thắng lợi của giới quân sự ở khắp mọi nơi,  ngay cả đối với các kẻ thù ít uy tín nhất từng là nền tảng của quyền lực đếquốc.

“Phân Tán Vĩ Đại” đã tăng tốc trong nhiều phương cách tai họa hiện nay, có lẽ dưới vài áp lực tăng cường vụn vỡ. Thực vậy, một triển khai trong bóng tối khác phối hợp cả hai khuynh hướng tập trung và phân tán quyền lực trong nhiều phương cách vô cùng tai hại. Nói rõ hơn, câu chuyện khải huyền đã biến thành khí giới của nhân loại — sự khám phá phương cách khai thác hữu hiệu hai nguồn tài nguyên năng lượng — năng lượng hạt nhân và năng lượng hóa thạch — những khám phá đưa đến sự suy sụp trong đời sống của con người.

Chúng ta có thể kết luận như hai phương cách tập trung quyền lực lớn nhất trong lịch sử: một khuynh hướng hiện đang ẩn chứa trong các kho nguyên tử trên thế giới có đủ khả năng tiêu hủy nhiều hành tinh như địa cầu;  khuynh hướng thứ hai ẩn chứa trong các giếng dầu và hơi đốt thiên nhiên, các mỏ than đá, cũng như trong một số tương đối nhỏ bé các đại công ty năng lượng và các quốc gia giàu năng lượng như Saudi Arabia, Russia, và Hoa Kỳ. Và như mọi người đã hiểu rõ, cả hai họp lại sẽ có đủ khả năng hỏa thiêu mọi nền văn minh trên địa cầu.

Hai khuynh hướng tập trung quyền lực nầy  cũng có thể đưa đến  đủ loại phân tán khải huyền, trước đây chỉ thuộc tiềm năng kiểm soát của Thánh Thần và Thượng Đế.  Và chúng ta đang nói đến tiềm năng ra khỏi lịch sử . Áp lực của câu chuyện  đã bắt đầu với hai bom nguyên tử tàn sát cư dân  trên hai hải đảo Hiroshima và Nagasaki,  hay ít ra từ  6-8-1945 — ngày tiềm năng thượng tồn của nhân loại trên hành tinh thực sự bị đe dọa.

Và chúng ta chỉ còn biết cầu mong Trời Phật Thánh Thần che chở cho mọi chúng sinh và nhân loại !

 

Nguyễn Trường

3602 Pine Street

Irvine, CA 92606, U.S.A.

 

[1] On the face of it, the United States remains the unipolar power on planet Earth, or as the president put it in his TV address, speaking of American leadership, “the one constant in an uncertain world.”  Its military remains uncontested in any normal sense, with something approaching that long-desired goal of full-spectrum dominance.  No other concentration of power on the planet comes close to matching it.  In fact, even for the European Union, once imagined as a future power bloc of immense possibility, fragmentation of various sorts now seem to hover in the air.

[2] [neither a nation-nor an army-builder, nor has it found victory, no matter how hard it’s searched]

 

Advertisements