TRẬT TỰ MỚI VÀ HOA KỲ

hay

VŨ KHÍ TRÀN LAN, QUÂN LỰC GIÀN TRẢI , ÂU LO VÀ ÁM ẢNH

Trong thời Chiến Tranh Lạnh, Liên Bang Xô Viết (USSR) là đại cường đi tiên phong trong ngành sản xuất và xuất khẩu vũ khí, cung cấp và viện trợ cho Liên Minh Warsaw (Liên Minh Quân Sự do Nga lãnh đạo) bên cạnh các xứ khách hàng khác, như Cuba, Ai Cập, và  Syria.  Hoa Kỳ giữ địa vị thứ hai, ít ra cũng như một đáp ứng duy lý trước thái độ gây hấn của Liên Xô, như một phần thiết yếu trong “chính sách ngăn chặn lâu dài.”

Năm 1983, Tổng Thống Ronald Reagan đã gọi USSR một “đế quốc ma quỷ” (evil empire), như một phần  trong chính sách quân sự và bán vũ khí trên khắp thế giới, yểm trợ bởi đội quân Xô Viết bềngoài đang giữ vai trò huấn luyện và cố vấn quân sự.

Sau ngày USSR sụp đổ trong năm 1991, vai trò khống chếthị trường vũ khí thế giới một cách nào đó hình như cũng có vẻ ít  xấu xa hơn khá nhiều .

Trong thực tế, đối diện với tình trạng khuy khiếm lớn lao trong cân thương mãi, khối quân-sự-kỹ-nghệ hùng mạnh của Hoa Kỳ cũng đã tích cực tìm kiếm thị trường và ngày một  quyết tâm theo đuổi các cam kết quân sự toàn cầu nhiều hơn. Do đó, Hoa Thịnh Đốn đã phải tích cực tìm cách phát huy sản xuất và xuất khẩu các loại vũ khi trên một  tầm cỡ ngày một rộng lớn . Và trên bình diện nầy, Hoa Kỳ đã  thành công khả quan.

Ngày nay khi nói đến sản xuất và xuất khẩu vũ khí tàn sát hàng loạt, không một xứ nào khác, ngay cả “đế quốc ma quỹ Nga Sô” của Vladimir Putin, cũng chỉ có thể giữ một địa vị kém cỏi. Hoa Kỳ luôn khống chế guồng máy sản xuất và xuất khẩu  khổng lồ trên khắp thế giới.

Theo Viện Nghiên Cứu Hòa Bình Thế Giới Stockholm, các hảng thầu Hoa Kỳ đã xuất khẩu một tổng số vũ khí trị giá 209,7 tỉ USD trong năm 2015, chiếm 56% tổng số sản ngạch vũ khí trên toàn cầu. Theo báo New York Times, 40 tỉ trong số đó đã được xuất khẩu đến một loạt các quốc gia, chiếm phân nửa tổng số các hợp đồng cung cấp vũ khí trên thế giới. Pháp chiếm hạng nhì (với 15 tỉ), và Nga Sô của Putin giữ hạng ba yếu ớt (với 11 tỉ) .

Xét theo ngạch số vũ khí sản xuất cho chính mình và toàn thế giới, Hoa Kỳ khá thoải mái với địa vị “siêu cường lớn nhất hoàn cầu”, hay một “siêu cường hiếu chiến”, tùy theo cách nhìn của bạn.” Thực vậy, dưới thời Tổng Thống Obama, trong vòng 5 năm kể từ 2010, ngạch số vũ khí xuất khẩu của Mỹ cũng đã vượt qúa tổng số xuất khẩu trong suốt thời Bush-Cheney đến 23%.

Không những khống chếáp đảo (gần  như độc quyền) ngạch số xuất khẩu vũ khí trong hai thập kỷ vừa qua, Hoa Kỳ còn là xứ gửi lực lượng quân đội nhiều nhất ra khắp thế giới. Ngoài hai cuộc chiến không ngừng tiếp diễn ở Iraq và Afghanistan, Hoa Kỳ còn liên tục đóng quân trên toàn cầu với khoảng 800 căn cứ quân sự, cùng lúc, hàng năm đã gửi các Lực Lượng Hành Quân Đặc Biệt đến đa sốcác xứ khác.

Như Nick Turse gần đây đã tường trình, “Từ Albania đến Uruguay, từ Algeria đến Uzbekistan, các lực lượng tinh nhuệ nhất của Hoa Kỳ  — như Navy SEALs và Army Green Berets — đã hiện diện trong 138 quốc gia trong năm 2006. Ngoài ra, trong năm rồi, các lực lượng hành quân đặc biệt đã được gửi đến trên 2/3 trong số khoảng 190 quốc gia. Trong khi một số các lực lượng nầy đều nhỏ, một số quan trọng khác  còn nỗ lực bán vũ khí dưới dạng thức FMS (FMS: foreign military sales hay bán vũ khí ra thế giới bên ngoài).

Nhiều người còn nhớ, trước đây các huấn luyện viên và cố vấn Hồng Quân, thường đi theo vũ khí của Liên Xô ra các nước. Ngày nay, nhìn quanh thế giới, bạn sẽ thấy phần lớn các huấn luyên viên và cố vấn, hầu hết đều khoác đồng phục quân nhân Hoa Kỳ, hay ít ra, các nhà thầu làm việc cho các công-ty-chiến-binh-đồng-minh-của-Ngũ-Giác-Đài (…). Thử nghiệm, phô trương, và trang bị vũ khí do Mỹ sản xuất, trong những vùng xa xôi, là sứ mệnh chung của giới quân sự Hoa Kỳ ngày nay, và sinh hoạt sản xuất và xuất khẩu ngày một bành trướng. Nếu tất cả các thứ trên cần được tóm tắt dưới một tên gọi, có thể là “Weapons & Warriors ‘R’ Us”, và đó cũng không phải chỉ là một hiện tượng quốc tế.

Chúng ta  cũng  cần xem xét đà bành trướng trong số lượng sản xuất và xuất khẩu vũ khí ở Mỹ.

Hiện nay,  khoảng 300 triệu vũ khí đang nằm trong tay người Mỹ, gần đủ để trang bị cho mọi công dân, lớn cũng như nhỏ, già cũng như trẻ. Chuyện cũ rích liên hệ đến  quảng cáo trước đây của hảng Colt Manufacturing cũng đã thành sự thật ở Hoa Kỳ trong thế kỷ XXI: “Thượng Đế đã tạo ra con người; Súng Colt của chú Sam đã đem lại bình đẳng cho họ.”

Ngày nay, vũ khí đã lan tràn khắp nơi, và gần đây, chính ứng viên bộ trưởng giáo dục, Betsy De Vos, còn xác nhận trong các cuộc điều trần: ngay cả  các trường công lập chắc chắn cũng nên được trang bị vũ khí để chống lại các tên hùm xám khùng điên (nếu không phải các tên khủng bố Hồi Giáo). Ngay cả các thành phần tự do cực đoan cũng manh động, tự trang bị vũ khí tiếp theo sau cuộc bầu cử trong tháng 11, hình như cũng bị khích động bởi  nổi âu lo viễn tượng một sự cố “Trumpocalypse.”

Bệnh ghiền  vũ khí của người Mỹ nói chung đã được phản ảnh qua sự xuất hiện nhiều nhà tù, nhiều công ty an ninh, đem lại nhiều  việc làm, không như các nhà máy luyện thép hay biến chế phẩm, không dễ xuất khẩu ra nước ngoài.

Kể từ sau Chiến Tranh Lạnh, Hoa Kỳ luôn xuất khẩu hình ảnh của chính mình: không phải là  một hỗn hợp  dân chủ và tự do cổ điển, mà là vũ khí, trại tù, và các lực lượng an ninh.

Trên bình diện toàn cầu, “Sản Phẩm của Hợp Chủng Quốc”đã ngày một được liên kết với bạo động và chiến tranh.

Những xuất khẩu như thế ngày nay cũng chỉ là những nghiệp vụ bình thường, tầm thường đến độ, trong vài trường hợp, Hoa Thịnh Đốn rút cuộc đã vũ trang cho kẻ thù của chính mình.

Chỉ cần xem hàng trăm nghìn vũ khí hạng nhẹ gửi qua Iraq và Afghanistan, đã đơn thuần mất  dấu tích. Phần lớn rõ ràng đã được đem bán trong các chợ đen địa phương.

Vũ khí và trang bị phẩm Hoa Thịnh Đốn dành cho các lực lượng an ninh Iraq cũng chỉ để phải bỏ lại phía sau trên chiến trường cho ISIS chiếm hữu và sử dụng.

Cũng thử nhìn lại các nhà tù như Gitmo (Donald Trump cũng chẳng có ý định đóng cửa), Abu Ghraib, và một số các “trại đen” (black sites) trong nhiều năm đã từng được sử dụng làm nơi nghỉ chân, trạm giam giữ và tra tấn, và đã gây tai tiếng khó thể gột rửa cho Hoa Kỳ trên thế giới. Và các loại vũ khí do Hoa Kỳ sản xuất như hơi cay và bom mìn (kể cả các đầu đạn chùm) cũng đã  được gửi đến những nơi như Yemen; đạn hơi cay đến Egypt, dưới nhãn hiệu “Sãn Phẩm của Hoa Kỳ” (Made in the USA” labels).

Và điều kỳ lạ là hầu hết người Mỹ vẫn dửng dưng hoặc thờ ơ không chút quan tâm xét xem  đất nước của họ đã biến dạng như thế nào. Trong thực tế,  vũ khí do người Mỹ sản xuất đã lan tràn khắp nơi,  quân đội Hoa Kỳ đang hiện diên trên khắp thế giới, các nhà tù của Mỹ đang đầy ắp với hơn hai triệu tù nhân — những gì  ngay cả đôi khi đã được vài người Mỹ xem như một điểm để tự hào.

TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

Đây không phải là “trật tự thếgiới mới” như nhiều người Mỹ đã hình dung trong năm 1991 sau khi USSR sụp đổ. Lúc đó đa số người Mỹ đã mạnh dạn nói đến không phải vũ khí và chiến tranh, mà là “cổ tức của hòa bình” (peace dividend).

Các nhân vật diều hâu như Jeanne Kirkpatrick, đại sứ bên cạnh Liên Hiệp Quốc dưới thời Ronald Reagan, cũng đã hứng khởi phát ngôn như một triết gia trước sự khả dĩ Hoa Kỳ sẽ cởi bỏ các cam kết quân sự  trên khắp thế giới và trở thành một quốc gia bình thường trong một thời đại bình thường.

Thậm chí cũng đã có một số “luận đàm siêu nhiên” ở Mỹ, vẫn chưa hiểu và nêu nghi vấn: vì sao người Mỹ vẫn chưa thành đạt “chung điểm của lịch sử” cũng như “chiến-thắng -vĩnh -hằng-không-thể-tránh của dân chủ tự do.”

Đã hẳn, trong thực tế, tất cả những khả dĩ đó đều đang thiếu vắng.

Ngược lại, giới lãnh đạo Hoa Kỳ đã có một lựa chọn mang tính định mệnh: trên một hành tinh, sau nhiều thế kỷ tranh đua đế quốc, không có lấy những kẻ thù xứng danh.

Không còn bị chế ngự bởi đe dọa Xô Viết, họ đã vồ vập lấy số phận, tự cảm nhận với nhiệt tình, như bá chủ toàn cầu của hành tinh. Không cần biết tổng thống là Bill Clinton, George W. Bush, hay Barack Obama: tất cả đều đã vồ vập câu chuyện hoang đường , “biệt lệ Hoa Kỳ,” câu chuyện trong bối cảnh lúc đó có nghĩa: vai trò duy nhất Hoa Kỳ tự nhiên sẽ nắm giữ như siêu cường áp đảo trên một hành tinh đang mất phương hướng và đang chờ đợi.

Loại biệt lệ và đề kháng do biệt lệ đem lại đã khiến các lãnh đạo vồ vập và tài trợ, theo nhiều phương cách huyênh hoang, các chiến binh được ca tụng và guồng máy chiến tranh đi kèm. Do đó, thế kỷ XXI đã và đang phải đối diện với xung đột không ngừng và ngày một trầm trọng với âu lo day dứt.

Năm nầy qua năm khác, tiếp theo sau biến cố 11-9-2001, một bức màn âu lo dày xéo tâm can, lúc một lan tràn sâu rộng trong xã hội Hoa Kỳ. Al-Qaeda, Anthrax, khủng bố với bom mìn trong giày dép hay quần áo lót, ISIS, các thành phần cực đoan, khủng bố bằng xe hơi và nhiều hình thức khác, đang gieo rắc lo sợ trong quần chúng và  hỗ trợ sự trỗi dậy của nhà nước an ninh quốc gia với  quyền lực gia tăng, tất cả luôn được biện minh và  bảo đảm an toàn cho mọi người trước một hiện tượng hỗn độn duy nhất  “Khủng Bốbởi  Hồi Giáo Cực Đoan”(radical Islamic terrorism).

Đe dọa lạm phát thường xuyên, trong khi lo sợ , nhất là đối với  Hồi Giáo Cực Đoan , kể cả âu lo về một tổng thống thiếu-Mỹ-tính (an allegedly un-American president)… liên tục gia tăng. Do đó, không mấy khó hiểu khi nhu cầu trang bị súng cá nhân gia tăng sau khi Obama đắc cử năm 2008 và tái đắc cử năm 2012.

Trong bầu không khí sốt nóng thối tha với nhiều âu lo: không có gì đáng ngạc nhiên khi các nhân vật khoác lác và thô lỗ đắc thắng!

Nhiều quan sát viên Hoa Kỳ ngày nay đang tự hỏi: Bằng cách nào các lý tưởng của người Mỹ đã bị bóp méo đến thế? Và bằng cách nào, người Mỹ có thể phục hồi các lý tưởng cao thượng của chính mình trước đây?

Trong khi sư thật phủ phàng vẫn là: chi tiêu quân sự ngày một gia tăng, tường ngăn cản dọc biên giới, ngờ vực và hạ nhục Người Khác…, tất cả đều được biện minh bởi ngoan cố và tự cao…

Và bạo động ngày một gia tăng và luôn rình rập!!!

Nguyễn Trường

Irvine, California, USA

13-02-2017

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements